Nghiêm túc

Có một thời, các bạn trẻ đã nghiêm túc, đã quá nghiêm túc, Học, không (hoặc rất ít) chơi đùa, giả trí, du lịch. Những cuộc chia ly, những gương mặt trẻ đi vào cõi chết vẫn vui nhưng nghiêm túc, cao cả làm sao. Thanh niên ngồi đâu cũng nói chuyện đại sự của quốc gia, miền Bắc thì tính chuyện đi B. miền Nam thì chuyện “lên Rờ”. Đương nhiên, vì chẳng ai, dù ở phía nào, có thể bàng quan với vận mệnh đất nước, cũng chính là vận mệnh của bản thân mình.

Hình như bạn đang hối vì cha anh đã quá nghiêm túc. Bố mẹ bạn cũng thường nói: mình không may đã khổ nhiều, nay phải ưu tiên cho chúng nó. Có rất nhiều phương tiện để làm bạn vui, thực ra đang hủy diệt tâm hồn bạn vì chúng bị lạm dụng cho lợi nhuận của nhiều phía. Bạn có nhìn thấy những kẻ thu tiền đâu. Họ vô hình mà. Tôi thấy bạn suốt ngày dán mắt xem đủ các trò trên truyền hình, bạn đâu biết có khi bạn ngây ngô nhìn các trò chơi, hay xem tranh chuyện, bạn đang tham gia kỹ nghệ quảng cáo kinh hòang, nhiều người giàu lên nhờ bạn. Có những trò chơi dính chút kiến thức thì lõm bõm, gì cũng biết nhưng không biết gì cả, nhớ rồi quên, đậu rồi bay, gọi là kiến thức vịt giời. Tôi không nói chúng là vô bổ. Nhưng chúng bị lạm dụng quá nhiều, bạn thì quá ham chơi. Thường cái gì nhiều quá, dù là sâm nhung, sơn hào hải vị bị lạm dụng và lợi dụng thì cũng dẫn tới sự hủy diệt.

Rồi bạn cũng đến trường. Ở trường, kể cả sau khi vào đại học, bạn vẫn tiếp tục chơi. Học với bạn là thứ yếu, chơi là chủ yếu. Nào “dế yêu”, nào sinh nhật, nào pích ních. Bạn sống thử nhiều năm, chuyện vợ chồng, gia đình với bạn cũng  thành chuyện như đùa. Kiến thức hời hợt, bạn cũng chẳng còn niềm say mê tích lũy kiến thức như cha anh. Bác Tạ Quang Bửu được học bổng du học bên Anh đã tranh thủ học nhiều ngành, nhiều trường đại học, chạy marathon với kiến thức, lúc về nước không có bằng gì hết nhưng đã trở thành một trong những bộ óc thông thái nhất của thời bác ấy, đóng góp được nhiều công trạng cho dân tộc. Có vẻ như bạn thì lại thích tấm bằng hơn kiến thức.

Ra trường, mới trên hai mươi, bạn vẫn chưa nghiêm túc tuy trông bạn đã có vẻ mệt mỏi vì chơi ( và yêu đương nữa) trong thời đại học. Trong đầu bạn chưa có gì. Nghĩa là nếu tôi hỏi bạn mục tiêu cuộc đời của bạn là gì, bạn không trả lời được. Tôi từng hỏi một cô bé người Mỹ, học lớp 11, khi cô tham gia đoàn “phẫu thuật nụ cười”, cô bé trả lời nghiêm chỉnh: “ Cháu muốn sau này làm tổng thống Mỹ”. Vậy đó. Bạn thì bàng quan, bạn không biết “bô-xít Tây Nguyên” là gì, có bao nhiêu ngư dân Lý Sơn đang bị Trung Quốc bắt giữ nhưng lại rất rành Thủy Tốp lộ hàng khủng mấy lần và nhỏ lệ sướt mướt khi xem TV về đám tang của MJ. Tôi biết bạn chỉ còn một niềm say mê, chỉ quan tâm đến một việc: làm giàu. Tất nhiên cho bản thân bạn. Bạn còn khuyên tôi: chú quan tâm đến những thứ đó làm gì cho chóng già, dù tôi đã quá già.

Nói thế nhưng tôi không trách bạn, không trách một chút nào hết. Vì lỗi không phải của bạn.

 

Nguyễn Quang Thân

Advertisements

Ý kiến à ? Xin mời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s